“Nếu giày thực sự vừa chân, thì đã chẳng rơi ra khi nàng chạy.” i. Cinderella ngồi trên chiếc xe xa hoa, cùng hoàng tử hướng về cung điện đẹp như mơ toạ vị tại trung tâm của đế quốc phồn vinh này. Giống như tất thảy bão giông đều đã qua đi, chỉ để lại những vầng sáng xán lạn trên nền trời đã trong sạch yên ả; Cinderella nghe hoàng tử bảo sẽ chẳng có ai dám làm hại nàng nữa, hay rằng những kẻ kia sẽ không được phép bước vào thủ đô thêm bất cứ lần nào trong đời. Nàng lâng lâng, cảm giác hạnh phúc ngọt cả trái tim nóng bỏng, giữa ánh tà đang hắt lên màu vàng ruộm kéo dài hơi tàn, nàng cười rộ lên, cong cả vành mắt. Hoàng tử hơi nheo mắt, rồi bất chợt thở dài. Ngài cười rất nhẹ, rất nhẹ thôi. Rằng, “Có lẽ nàng phải được chăm chút kỹ lưỡng.” Người đẹp vì lụa. Cinderella bẩn thỉu hiển nhiên không gợi ra được chút ký ức gì liên quan đến nàng thơ của ngài hôm đó. Vì vậy nếu không có chiếc giày thuỷ tinh bị rơi ra, có lẽ ngài cũng sẽ chẳng thể tìm được người đã cướp đi trái tim ngài, để rồi phé...