Truyện ngắn (2) : Giày thủy tinh

“Nếu giày thực sự vừa chân, thì đã chẳng rơi ra khi nàng chạy.”

i.

Cinderella ngồi trên chiếc xe xa hoa, cùng hoàng tử hướng về cung điện đẹp như mơ toạ vị tại trung tâm của đế quốc phồn vinh này.

Giống như tất thảy bão giông đều đã qua đi, chỉ để lại những vầng sáng xán lạn trên nền trời đã trong sạch yên ả; Cinderella nghe hoàng tử bảo sẽ chẳng có ai dám làm hại nàng nữa, hay rằng những kẻ kia sẽ không được phép bước vào thủ đô thêm bất cứ lần nào trong đời. Nàng lâng lâng, cảm giác hạnh phúc ngọt cả trái tim nóng bỏng, giữa ánh tà đang hắt lên màu vàng ruộm kéo dài hơi tàn, nàng cười rộ lên, cong cả vành mắt.

Hoàng tử hơi nheo mắt, rồi bất chợt thở dài. Ngài cười rất nhẹ, rất nhẹ thôi.

Rằng, “Có lẽ nàng phải được chăm chút kỹ lưỡng.”

Người đẹp vì lụa.

Cinderella bẩn thỉu hiển nhiên không gợi ra được chút ký ức gì liên quan đến nàng thơ của ngài hôm đó. Vì vậy nếu không có chiếc giày thuỷ tinh bị rơi ra, có lẽ ngài cũng sẽ chẳng thể tìm được người đã cướp đi trái tim ngài, để rồi phép nhiệm màu sẽ hoàn toàn đặt dấu chấm hết vào lúc đồng hồ điểm chuông mười hai giờ. Cinderella bé bỏng thì vẫn đang đắm chìm trong hạnh phúc ngọt bùi, nào đâu ra khả năng nhìn rõ được chút xúc cảm đang dần nhen nhóm lên trong lòng hoàng tử bạch mã? Có lẽ họ vẫn sẽ lấy nhau, vẫn sẽ tiếp tục viết lên bốn chữ “hạnh phúc mãi mãi”, nhưng đó hẳn là khi Cinderella nhìn giống như một công chúa thực thụ - hay rằng nàng phải đủ khả năng để trở thành một nàng công chúa.

Cuộc sống của Cinderella những ngày sau đó chẳng được suôn sẻ thêm chút nào, thậm chí những bài học lễ nghi của nàng còn được xếp kín dày đặc, hoàn toàn bòn rút sức chịu đựng vốn dĩ đã rất bền bỉ của một người con gái phải sống trong sự hắt hủi, chà đạp của mẹ kế suốt mười mấy năm qua.

Dù rằng nàng cũng từng đúng là một vị tiểu thư của nhà hầu tước, song thời gian cũng đủ để mài nhẵn hết tất thảy những gì ngày xưa nàng từng được học. Điệu khiêu vũ mà nàng cất bước cùng hoàng tử đêm lễ hội là thứ duy nhất còn sót được sau một khoảng thời gian sớm quên mất bản thân là một tiểu thư cao quý. Và hiển nhiên, nàng phải học từ đầu mọi thứ.

Cinderella giờ luôn xuất hiện với những bộ cánh xa hoa, khiến cho hoàng tử cuối cùng cũng nhìn được bóng hình của nàng thơ ngày đó. Song ánh mắt nàng càng ngày càng ảm đạm. Không hiểu sao nàng cảm thấy ngột ngạt. Hoá ra đây là chiếc lồng son mà người đời hay đồn đại. Nàng tự hỏi rằng đây có phải là cuộc sống mà mình mong ước, song câu hỏi đó kéo dài mãi đến khi hôn lễ kết thúc mà vẫn chẳng dứt. Trong cơn triền miên âu yếm với người chồng mới cưới của mình, hoàng tử mơn trớn nàng, muốn nghe ra những lời mật ngọt. Và thật khó để tin được, mãi nàng mới thốt lên ba từ “Em yêu ngài.”

Sau hôn lễ, lịch học của nàng cũng được giảm bớt, song thay vào đó là những buổi xã giao không thể thiếu trong giới quý tộc. Nàng bắt buộc phải làm thân với họ, tổ chức vài buổi tiệc trà dành cho những tiểu thư cao quý trong đô thành. Công việc của hoàng tử cũng trở nên bận rộn, thời gian mà cả hai dành cho nhau cứ ngày một hao dần đi.

Và nàng cảm thấy bất lực. Những cuộc xã giao có vẻ không thành công lắm, dẫu rằng nàng đã cố rất nhiều. Hiển nhiên cái sự thật rằng nàng phải làm hầu gái trong chính nhà hầu tước tận mười mấy năm, sau đó chẳng biết bắt được cái phép lạ gì để mà câu mất trái tim hoàng tử giờ đã sớm lan rộng ra cả vương quốc. Có người tiếc thương cho nàng, nhưng  những kẻ quý tộc có cùng hệ tư tưởng giống người mẹ kế của nàng thì chẳng thuộc cái nhóm người ấy.

Nàng khóc, trong cái run rẩy và sự bất lực đang lớn dần lên, đã sớm gặm nhấm lấy bản thân nàng. Cinderella như trải nghiệm lại cảm giác chiếc váy duy nhất của mình bị mẹ kế xé rách, cùng hàng loạt những câu từ xỉ vả mà nàng chịu đựng suốt bao nhiêu năm giờ vẫn còn vẹn nguyên trong tâm trí. Thật kỳ dị rằng nàng đã nghĩ bản thân mình nhớ lại những năm tháng khi xưa, vì dù cho phải dọn dẹp làm lụng cả ngày, thì chí ít nếu nàng không quá ước ao một điều viển vông, ba mẹ con cũng chẳng màng quan tâm tới nàng lắm. Mẹ kế cũng đã lên kế hoạch gả quách nàng đi cho một người nào đó ở một thành thị xa thủ đô, rồi cứ vậy mà bán đứt cuộc đời nàng.

Có lẽ cuộc sống hôn nhân với một lái buôn nhỏ bằng tuổi sẽ chẳng áp lực như những gì mà nàng đang phải chịu lúc này.

Và rồi, mẹ tiên đỡ đầu lại xuất hiện.

Lần này không có hào quang hay cả  những phép thuật đẹp mắt. Trong bóng tối của một góc tòa lâu đài rộng lớn, mẹ tiên chỉ ngồi đó, đối diện nàng, đợi cho khoé mắt nàng thôi nhỏ ra những dòng lệ đắng chát.

“Con biết không, nếu giày đã vừa chân, thì thực sự chẳng thể nào bị rơi được đâu.” Mẹ tiên nhẹ nhàng xoa lên mái tóc vàng óng của nàng, dịu dàng thủ thỉ. Giống như bao cô gái mộng mơ khác, nàng cũng từng nghĩ rằng có lẽ hoàng tử chính là bến đỗ tuyệt vời nhất của đời người con gái. Ai mà chẳng mơ về một bạch mã hoàng tử cưỡi ngựa bước ra từ hàng hoa hồng diễm lệ? 

Nhưng khi trải nghiệm giấc mơ ấy, nàng chỉ cảm thấy vô cùng bất lực.

Có lẽ đôi giày thuỷ tinh cũng chẳng vừa với chân nàng.

Lau đi những giọt lệ nóng hổi còn vương lại bên gò má, mẹ tiên âu yếm hôn lên vầng trán của nàng, bàn tay ấm áp của mẹ nắm lấy tay nàng, truyền cho nàng chút hơi ấm trong đêm dài lạnh lẽo. Đám mây dày cũng bị gió cuốn đi, để lộ một vầng trăng tròn đầy sáng rỡ gửi gắm ánh sáng tràn vào từ bệ cửa sổ. Một nửa căn phòng sáng lên, dưới ánh trăng bàng bạc lạnh lẽo.

“Giày không vừa, thì buông thôi.”

Nàng cất tiếng, mẹ tiên nghe vậy cũng dịu dàng nở nụ cười.


ii.

Ánh ban mai đậu lên khoé mắt, thành công đánh thức Cinderella khỏi cơn mơ thật dài.

Vẫn là chiếc giường đơn cũ kỹ quen thuộc, tấm nệm cũ cứng đến gai cả lưng mà nàng đã sớm chẳng còn cảm giác. Một ngày mới bắt đầu khi chim non cũng hót vang trên bệ cửa sổ, dưới ánh nắng chan hoà dịu dàng ấm áp.

Bắt đầu một ngày trong căn bếp ấm cúng và bộ váy gọn gàng không cầu kỳ, chẳng hiểu sao nàng thấy nhẹ nhõm hẳn đi.

Một ngày cứ thế trôi qua, nàng dọn dẹp khắp toàn bộ dinh thự cũng chẳng tốn quá ba giờ đồng hồ. Thời gian còn lại, mẹ kế và mấy đứa em của nàng cũng ra ngoài đến tận tối muộn mới về, và nàng có thể tự do vùng vẫy trong thư viện đầy ắp toàn là sách, cái nơi mà ba người còn lại của căn dinh thự này sẽ chẳng bao giờ lui tới.

Lần này, Cinderella đã dọn sạch toàn bộ những cuốn trách về bạch mã hoàng tử, về một mối tình tuyệt đẹp giữa ngài và bất cứ một cô gái thôn quê bần hàn nào đó. Bởi vì giày thuỷ tinh sẽ không vừa, mộng tưởng ấy cũng chẳng đẹp lắm đâu.

Có lẽ hoàng tử và công chúa sẽ hạnh phúc mãi mãi bên nhau, chỉ là nàng chẳng hợp cho cái vị trí công chúa đó. Tất thảy những gì đã diễn ra may sao chỉ là một giấc mộng, kết cục của cuốn truyện cũng chỉ chấm hết đến hôn lễ trong mơ của đương sự mà thôi. Sau đó cuộc sống như thế nào thì chẳng ai biết, bởi có lẽ cũng có những người thực sự suy nghĩ rằng, lời hẹn thề trong nhà thờ đá đã là cùng cực của sự hạnh phúc trong mối quan hệ. 

Sau đó đã có mấy lần hoàng tử mở lễ hội khắp cả nước, giống hệt trong mộng. Nhưng nàng chỉ an ổn ở trong dinh thự, dành thời gian đó cho những việc mà nàng yêu thích. Cứ vậy đến mấy năm sau, một người họ hàng xa từ vùng thành thị ở phía Bắc đã đến thăm dinh thự. Đó là họ hàng bên nhà nội của Cinderella, và họ chẳng có bất cứ tước vị gì, chỉ là một nhà kinh doanh rượu sớm nổi tiếng trong giới trung lưu của những người tri thức.

Rồi Cinderella được gả cho người con trai của đoàn trưởng, một anh chàng thật thà xán lạn, với vẻ ưa nhìn dễ mến.

Đối với mẹ kế mà nói, tước đi thân phận quý tộc của Cinderella, để nàng không còn khả năng thừa kế tước vị của cha nàng đã là điều tuyệt vời nhất. Vì vậy bà đã gả nàng đi mà chẳng tiếc hận, sau đó lại thuê những người hầu như khi trước. Dinh tự của hầu tước chẳng bao giờ vắng vẻ nếu chỉ thiếu một Cinderella.

end.

#QTrang


Nhận xét

Bài đăng phổ biến

Truyện ngắn (1) : 2508